Anh dúi đại nỗi sầu
Vào một chỗ tiện tay
Mai nhỡ có tìm thấy
Thì đã thành mây bay
niềm vui như bất chợt
dăm thấp ́ thoàng tình
cờ
ví như ngày hạnh ngộ
về nhớ chép bài thơ
anh lậ́́y từ khe suối
bờ trắng chân qua ngang
lúc em đá văng nước
nước reo khúc rộn ràng
đôi khi nhặt từ đá
âm thầm ghi sóng reo
anh áp tai áp má
nghe tiếng ngựa qua đèo
có lúc dăm hạt mưa
ùa ra đôi tiếng hát
nghe buồn bã làm sao
nhưng lại thấy ngọt
ngào
thỉnh thoảng chân vào
chợ
cho nhớ rừng cây xanh
bước quanh dăm chật hẹp
thương muôn trùng mông mênh
khi giở tranh sách cũ
thấy sợi nắng còn tươi
anh khua tay phủi bụi
thấy em như nụ cười
…..
thơ anh viết từ đâu
thực ra là chép lại
những dấu chân em qua
rồi kí tên
yên thái
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét