₫êm đọc thơ sư phụ sún răng
Nhớ trâu
Nhớ văn châu
Ê văn trâu ngài ở phương nào
Đêm lạy quì linh hồn
coi bói
Mà không ra ngài ở
phương nao
Có đi cầy hay lại chạy bộ
Quanh công viên người bọc chunh quanh
Hơi trái phải hít vào
luồng phổi
Rồi thở ra chạm cái
mong manh
Ê văn trâu cứ muốn làm
ngựa
Vào
phố mà khoe sắc với xe
Có đá đìt giai nhân xuống chợ
Rồi cũng khôn bỏ chạy
cười toe
Đêm nay buồn con trâu ta
nhớ
Nhớ văn trâu
hồn đất linh rừng
Nhớ sư phụ sún răng râu
bạc
Rượu một mình từng
giọt rung rưng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét