Anh cứ gỉa dụ em như quên anh
₫ể anh nghe mưa rơi buồn
như tiếng khóc
Rồi Anh lại hát bài
cái lương thất tình
Mỗi con đường anh đi qua
dường như mọc dốc
Anh nhìn con trăng cứ theo
anh trên đầu
Không thấy cô tiên đâu
chỉ nhìn ra bà phù thủy
Hai hàng cây bên ₫ường
dường cũng biết dọa anh
Chỉ chực xô anh lăn nhanh vào bóng tối
Anh ₫o cô ₫ơn bằng mỗi
bước chân
Nhưng nỗi buồn tênh làm
anh quên mất số
Nên số đầu tiên luôn là
con số đầu tiên
Chỉ lúc khi ngừng là chân anh chạm vào nấm mộ
Anh té lăn quay nằm
uống mưa nhìn trăng
Trăng chắc không có dù
nên đã trốn vào nhà
Ừ em quên anh nhưng anh
nhớ em
Chợt trong nỗi buồn một
hạnh phúc rơi ra
Rồi anh gỉa dụ là em
nhớ anh
Nỗi nhớ của em nó bò trên cây
Hóa thành con sâu hóa thành tiếng chim
Nên sáng uống càfê mà
anh như say
Những con ₫ường dốc
nghiêng cũng biết điều tụt xuống
Anh tới nhà em chân
không cần đi giầy
Anh như lõa lồ không
quần không áo
Anh bay qua cánh rừng
bằng một đu giây
Lá xanh ban ngày xanh
cả ban đêm
Phố cũng có chân chạy
ra gần biển
Có bão cấp mười mà
không cần lo
Anh đi kiếm sò anh phùng
mang thổi
Ừ em nhớ anh mà quên
hẹn hò
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét