Ta bước dốc ngược
Theo em về xuôi
Bỏ rừng bản thượng
Vì một nét môi
Phố xá quen em
Mà ta thì lạ
Em mua nước hoa
Ta ngồi gom lá
Chiều lên tóc gíó
Khổ lụy hương trầm
Chợt nhớ bản thượng
Gốc cây trầm ngâm
Em đi vội vã
Em biến vào đông
Em chưa lượng độ
Bỏ có quên không
Ta mầu xanh lá
Chợt biến thâm sì
Mầu mây mầu núi
Mầu mực cổ thi
Tuyết bay gió thốc
Xô ta ra ₫ời
Bàn tay trong túi
Còn một mất rồi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét