Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Nghìn thu xưa về gọi






Ôi nhan sắc tự hôm nào thắt bím
Cột đời ta chui muôn thuở vào ngày
Ta từ đó giả đò tâm lượng độ
Nói yêu em từ thượng cổ đến nay
             
Đường phố xá cờ bay dăm ngã rẽ
Cũng chung về một góc nhỏ rồi thôi
Em chúm chím  một nụ hồng mới nở
Khai sinh ta nụ cười mỉm trên môi

Rừng khi đứt từ ra đờ́i kĩ nghệ
Em công nhân làm xao xác ta rừng
Em buôn bán nhức đầu ta giấy bạc
Tay  mơ mòng kéo lại chút  rưng rưng

Sao gỉa bộ vì mơ mòng tợi chốn
Là yêu em như một cuộc giỡn chơi
Nói không nói là lặng im tán tỉnh
Nghìn thu xưa về gọi tiếng em ơi






Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Ôi đêm về mênh mông


 

Đêm không ngủ vì …khôngngủ được
Anh chờ chim gọi loé bình minh
Sẽ chết sớm….. em ơi đừng sợ
Anh chết rồi thế giới trắng tinh

Buồn cũng sẽ chui vào lỗ cống
Sống trốn chui  sợ bị bỏ tù
Tiếng coì ré aó xanh cảnh vệ
Sẽ hiền như tiếng nói thầy tu

Cờ cũng trắng bay cùng mây trời
Khi em cười khoe trắng hàm răng
Bóng anh mất em thôi còn sợ
Lẽo đẽo theo tiếng uá con trăng

Long lanh có pha mầu nhật nguyệt
Đường  dâng hoa tặng cỏ trắng tinh
Anh có không  luì  vào chẳng biết
Cho em vui  đi có một mình

Đêm không ngủ …..vì không ngũ được
Có thật không ? có biết  ?  thật  không  ?
Anh móc anh treo lên cành tối
Câu trả lời tuột xuống mênh mông




₫êm đọc thơ sư phụ sún răng Nhớ trâu Nhớ văn châu

₫êm đọc thơ sư phụ sún răng
Nhớ trâu  
Nhớ văn châu




Ê  văn trâu ngài ở phương nào
Đêm lạy quì linh hồn coi bói
Mà không ra ngài ở phương nao

Có đi cầy hay  lại chạy bộ
Quanh công viên  người bọc chunh quanh
Hơi trái phải hít vào luồng phổi
Rồi thở ra chạm cái mong manh

Ê văn trâu cứ muốn làm ngựa
Vào phố mà khoe sắc với xe
Có đá đìt  giai nhân xuống chợ
Rồi cũng khôn bỏ chạy cười toe

Đêm nay buồn con trâu ta nhớ
Nhớ  văn trâu  hồn đất  linh rừng
Nhớ sư phụ sún răng râu bạc
Rượu một mình từng giọt rung rưng




Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Dường Như tay chạm vào im lặng





Uống cạn cái gì mà buồn ?
Uống cạn cái gì mà vui ?
Xin em vài phút suy nghĩ
……………
Uống ta  một thuở ngậm ngùi
                   

Trong rượu chỉ có qúa khứ
Có ta những bước chân lui
Tiếng cười là em phía trước
Tình yêu trót  lỡ chôn vùi
                         
Uống cạn rượu  ngâm sợi tóc
Ta say vì một mầu đen
Có em ngồi trong cười nói
Dường như chỉ với cái tên

Uố́ng  cạn hai cái hư thực
Vào bụng cho chúng choảng nhau
Ta  nôn  ra mầu tinh khiết
Chui vào đất  ngủ nghìn  sau

Uộng cạn còn dành một giọt
Cho bài thơ trót đi chung
Như  một giọt rơi tràn miệng
Uà ra  một phút cuối cùng






₫êm nghe tiếng gọi nghìn thu





Đè xuống
Đè xuống



Bóng tối bóng tối
Ta khát lắm rồi
Sao còn chưa vội

Về đây
Mang đi
Xác cỏ hồn rơm
Rơm rớm gịọt  nước
Toạc áo vai sờn

Khô đi
Bay đi
Câu kinh bài chú
Ngọn  nến lập loè
Ho khan khù khụ

Một góc
Một nơi
Em đừng lay dậy
Ta lứa tàn tro
Mất thôi còn thấy

Bay đi
Bay đi
Bay….
Bay………….
Bay đi…………..






mưa qúa là mưa






Nói một mình đi đứng một mình
Bảo  ta vui từng cơn gió  thốc

Bão cũng huyễn  sao là cô độc
Ta đứng ngồi  trong cốc u minh

Vui có ít chưa bán đã hết
Buồn muốn cho em thấy gì đâu
Dăm phận sự đã xong chưa tận
Cờ  tự do chưa kéo đã nhầu

Cây ₫àn gỗ cứ đòi nhớ lá
Nhớ thân cây  da nắng ở nhờ
Ta cũng có trọ nơi làn tóc
Khi vẽ đời uá một bài thơ

Nói lui cui đầu đi bám đất
Níu con trăng  uống rượu đời xưa
Hồn khô quánh  nằm chờ thèm khóc
Đất trời theo mưa qúa là mưa





Nói khóc có được không




Chọn bông hoa tươi nhất
Đem vào để trên bàn
Đợi tay  thời gian chạm
Hồn ôm một tiếng tan     

Nghe trong từ từ héo
Độ căng một sợi giây
Chờ một hôm tiếng  đứt
Mất hút vào mây bay

Khi chân  đến im lặng
Lời nói không còn gì
Một ngọn nến leo loét
Thắp lên để làm chi

Đã đành bặt cười nói
Mà tay lúc chạm hoa
Sao mầu tươi bật khóc
Phù hoa ơi phù hoa